Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 3 tháng 9, 2013

Con tàu say - Arthur Rimbaud


Thứ ba, ngày 03 tháng chín năm 2013

Con tàu say - A. Rimbaud



.
Nhà thơ Arthur Rimbaud năm 1872.


Strohblume mit honigbiene.jpg


Con Tàu Say - Arthur Rimbaud


Tôi bước xuống những dòng sông bình lặng
Không còn những người kéo thuyền hướng dẫn
Bọn da đỏ đã dùng họ làm bia
Khi đã đóng họ vào cột tô màu

Tôi vô tư với mọi đoàn thuỷ thủ
Vác gạo xứ Flandre hoặc bông nước Anh
Hết đám kéo thuyền, hết cơn huyên náo
Những dòng sông cứ để tôi mặc tình

Trong tiếng thuỷ triều bập bềnh giận dữ
Mùa đông nào, điếc hơn óc trẻ nhỏ
Tôi chạy miết! Những bán đảo bứt đi
Trong hỗn độn với niềm vui tràn bờ

Tôi thức giấc có giông tố chúc lành
Tôi nhảy múa nhẹ tênh trên sóng nước
Như bước lang thang muôn thuở tròng trành
Mắt đèn lồng mười đêm liền chẳng tiếc

Ngọt hơn táo ngập răng trẻ nhỏ
Làn nước xanh tràn ngập cả vỏ tàu
Rửa sạch trơn vết rượu và nôn mửa
Nào bánh lái, nào neo móc vất bừa

Tôi đã tắm trong bài thơ biển cả
Trắng màu sữa và lấp lánh thiên thể
Đang ngấu nghiến màu trời xanh, và nơi
Đường mớn nước đôi lúc một xác người

Nơi bất chợt nhuốm xanh, những mê cuồng
Và nhịp chậm dưới ánh sáng đỏ lựng
Mạnh hơn rượu, bát ngát hơn cung đàn
Sục sôi màu đỏ tình yêu cay đắng

Bầu trời vỡ vụn và những cầu vồng
Sóng dồi và hải lưu: tôi biết tới
Chiều, rồi bình minh trắng xoá mênh mông
Và đã thấy điều tưởng đâu đã thấy

Mặt trời thấp trong kinh hoàng thần bí
Ánh lên những tia máu tím ngát, và
Những làn sóng run rẩy cuốn đi xa
Trông chẳng khác diễn viên kịch cổ đại

Tôi đã mơ đêm xanh tuyết sáng choang
Chầm chậm nụ hôn dâng lên mắt biển
Sự lan truyền những dòng nhựa lạ thường
Và rực vàng, xanh, lân tinh ca hát

Tôi mãi dõi theo những đợt sóng lừng
Trên đá ngầm như đàn bò điên loạn
Không biết các vùng Marie lấp lánh
Có thể đẩy mõm đất tới đại dương

Đụng phải những vùng Floride khủng khiếp
Lẫn với hoa là mắt báo da người
Và lẫn với những đàn thú màu lục
Lớp lớp cầu vồng sát dưới chân trời

Chợt náo động những đầm lầy mênh mông
Trong đám bấc rã mục xác Léviathan
Nước xối xả giữa những nơi lặng gió
Và xa xa phía vực sâu thác đổ

Sông băng, mặt trời bạc, sóng xà cừ
Bầu trời than hồng, vũng cạn gớm ghiếc
Nơi rắn khổng lồ làm mồi cho rệp
Cây cối gãy đổ, mùi hắc mù trời

Muốn chỉ đàn em nhỏ loài cá tráp
Trong làn sóng xanh, cá vàng, cá hát
Rời vũng tàu, bọt hoa ru bước tôi
Và từng chập gió chắp cánh tôi bay

Bước lãng du đôi khi phải mệt lả
Trôi tròng trành trong tiếng khóc biển cả
Dâng lên tôi những bông hoa âm u
Tôi ở lại, như một người nữ đang quỳ

Như hòn đảo đu đưa lời tranh cãi
Và phân loài chim lắm chuyện mắt vàng
Và tôi lướt đi, mắt mơ hồ thấy
Người chết đuối bước lùi xuống, ngủ yên

Tôi, con tàu dưới lớp tảo chằng chịt
Bị bão ném vào không trung lặng ngắt
Và các tàu buồm và tàu tuần tra
Chẳng buồn vớt bộ khung say xỉn nước

Trên mù tím nhả khói lướt băng băng
Tôi xuyên thủng bức tường bầu trời đỏ
Mang mũi dãi trời, địa y vầng dương
Mứt kẹo ngon cho các nhà thơ lớn

Tôi chạy, tia điện lỗ chỗ người tôi
Tấm ván điên đàn ngư mã hộ tống
Những tháng bảy quất gậy cho đổ sụp
Bầu trời hải ngoại mớ phễu sục sôi

Tôi run rẩy, cách năm mươi hải lý
Ngựa biển động đực, những cơn xoáy dày
Những bất động xanh tháo cuộn dài dài
Tiếc Châu Âu với lan can cũ kỹ

Tôi đã thấy những quần đảo sao trời
Và những đảo, với bầu trời điên loạn
- Triệu cánh chim vàng, sức mạnh tương lai
Vẫn lưu đày trong đêm dài vô tận

Tôi đã khóc nhiều! Bình minh chán ngán
Chị Hằng khốc liệt, vầng dương đắng cay
Tình yêu làm tôi đờ đẫn ngất ngây
Xương cốt vỡ vụn, thà vùi trong biển

Một làn nước Châu Âu tôi khát vọng
Đó là vũng nước đen ngòm, lạnh cóng
Buổi chiều ngát hương một chú bé buồn
Thả con tàu như cánh bướm tháng năm

Mệt rồi, sóng biển, thôi ta không thể
Cứ bám theo tàu chở bông ngược xuôi
Đi qua niềm kiêu hãnh những lá cờ
Lội dưới những con mắt tàu khủng khiếp

Huỳnh Phan Anh dịch

Nguồn: Thi viện



Thơ Louis Aragon




 Louis Aragon






TÌNH YÊU VÀ HẠNH PHÚC 


Chuyện nhân thế nhờ em anh biết được 
Anh nhìn đời theo con mắt của em 
Anh học em như người ta tìm nước suối 
Như người ta nhìn ngôi sao mơ ước 
Như của khách qua lặp lại khúc êm đềm, 
Một thoáng rung anh cũng rõ ràng hơn 

Tất cả gì về anh nhờ em anh mới rõ 
Ngày đã đứng trưa trời có lẽ xanh rồi, 
Hạnh phúc không phải ngọn đèn nơi quán nhỏ 
Em cầm tay anh trong cuộc đời đau khổ 
Mà con người chưa biết nghĩa chung đôi 
Em cầm tay anh như người yêu sung sướng nhất đời 

Anh vừa thốt ra một lời tự thú 
Câu thơ nào đã gợi câu thơ đây 
Như biển với người bơi - Như bàn chân và cát lún, 
Như tấm khăn bàn và trán người tựa ngủ, 
Cửa sổ với cơn giông. Mặt gương và cánh chim bay 
bàn tay em ve vuốt chiếc bao tay 

Anh nói thế phải chăng trời bắt tội 
Bán cả tâm tư bán cả bóng hình 
Anh đã để trái tim tren lẽ phải, 
Anh đã nói điệu vần không cưỡng lại 
Không đắn đo anh đã tỏ tận tường 
Ai chẳng run lên khi cho hạnh phúc thuộc về mình 

Hạnh phúc là một tiếng vô cùng chua chát 
Ma quái nào che dấu nghĩa làm chi 
Tóc ảo mộng và bàn tay huyền họăc 
Những cặp tình nhân ngày xưa đã mất 
Hạnh phúc như vàng kia ôi hai tiếng dị kỳ 
Nó lăn trên sàn như con súc sắc lăn đi 

Ai nói đến hạnh phúc mắt thường buồn da diết 
Như tiếng than dài nỗi tuyệt vọng chua cay 
Dây đàn đứt trong tay người đánh nhịp 
Nhưng tôi cho hạnh phúc con người là có thật 
Không phải trong mơ không phải trong mây 
Mà nơi bến lạ bpừ xa trên qủa đất này 

Các anh tin hay không lời tôi nói 
Tôi đã đau khổ nên có đủ quyền 
Dẫu mặt trời cứ xa khi người ta bước tới, 
Dẫu cho cổ con người dành cho tay đao phủ, 
Dẫu cánh tay giang chờ đinh đóng treo lên, 
Hạnh phúc con người vẫn có và tôi tin.


Tế Hanh dịch




Tình hạnh phúc không hề có
 
Con người chẳng có quyền gì. Không ở trong sức mạnh
Không ở trong tim, trong sự yếu đuối của mình
Khi dang rộng vòng tay – thì tai họa đứng sau lưng
Xiết chặt vào lòng – là giết mình mãi mãi
Sự hành hạ con người đôi cánh rộng mở ra
Tình hạnh phúc không hề có.
 
Bị tước mất vũ khí, đời người lính còn gì
Khi người ta đem đặt thứ khác vào số phận
Mỗi buổi sáng thức giấc thấy đời trống vắng
Rồi chờ đợi buổi chiều với một nỗi buồn thương
Không cần nước mắt đâu. Đó là cuộc đời anh
Tình hạnh phúc không hề có.
 
Tình của anh và nỗi đau, nỗi đau đớn của anh
Như con chim bị thương, em trong tim anh đó
Anh và em bước đi dưới ánh mắt thiên hạ.
Anh bện vào những lời rồi nhắc lại những lời anh
Vì đôi mắt của em mà người ta xin chết sẵn sàng
Tình hạnh phúc không hề có.
 
Không, ta đã muộn màng để học cách sống từ đầu
Cứ để cho hai con tim trong buổi chiều cùng đau khổ
Cần đau đớn để cho bài ca sinh hạ
Và lòng thương, khi đám cháy đã không còn
Cần thổn thức để cùng cây đàn ghi ta hát lên
Tình hạnh phúc không hề có.
 
Không có trên đời tình yêu mà không biết đến đau thương
Không có trên đời tình yêu mà khổ đau không mang đến
Không có trên đời tình yêu mà không sống bằng đau đớn
Và anh cũng như em, vẫn yêu đất nước quê hương
Không có tình yêu mà không có nước mắt, đau buồn
Tình hạnh phúc không có nhưng tình vẫn sống
Và đâu phải vì điều này mà anh hết yêu em.
 
Sao cá đen
 
Bầu trời xanh soi mình trên dòng nước
Một con thuyền trên sóng nước tròng trành
Con thuyền nghiêng, nghiêng hẳn về một bên
Người đánh cá khỏa chân trên dòng nước.
Ánh mặt trời vàng, lăn tăn gợn nước
Khi thuyền ghé vào lớp cát tận cùng
Người vẽ những tia sáng tối đan xen
Ngày giấu mình sâu trong làn nước biếc
Trong mắt Thiên ngư đọng một nỗi buồn.
Bản dịch của Nguyễn Viết Thắng


Louis Aragon (3 tháng 10 năm 1897 – 24 tháng 12 năm 1982) – nhà thơnhà văn, nhàchính trị Pháp, thành viên của Viện hàn lâm Goncourt.

Chủ Nhật, 4 tháng 8, 2013

chuyện ngày xưa...- đỗ ngọc thạch


Chủ nhật, ngày 04 tháng tám năm 2013

chuyện ngày xưa...- đỗ ngọc thạch









Chuyện ngày xưa - đỗ ngọc thạch


  1. 1 bài thơ ... Bao giờ cho đến ngày xưa. Để tôi gặp lại tuổi thơ diệu kỳ
    vannghechunhat.net/ban-doc-gui/trang-tho-ban-doc/10936-chuyen-ngay... - Bộ nhớ cache




    Chuyện ngày xưa - Đỗ Ngọc Thạch

    1.
    Bao giờ cho đến ngày xưa
    Để tôi gặp lại tuổi thơ diệu kỳ
    Để tôi lăn theo hòn bi
    Vào vườn cổ tích thần kỳ tìm em!
    2.
    Em là Cô Tấm lấm lem
    Bao lần hóa kiếp biết tìm ở đâu?
    Bởi tôi không biết ăn trầu
    Tôi đành hát mãi khúc sầu thiên thu!...
    3.
    Bao giờ cho đến Mùa Thu
    Sông Ngân có nối đôi bờ cách xa?
    Tình em bay khắp Thiên Hà
    Đôi bờ vẫn lạnh Ngân Hà chia đôi!
    4.
    Bao giờ đá hết mồ côi
    Hòn Vọng Phu hóa thành người vợ yêu
    Chiều chiều ra ngóng chiều chiều
    Nhớ về quê mẹ sáo diều còn không?
    5.
    Bao giờ con sáo sang sông
    Thị Mầu mới thỏa nỗi lòng khát khao
    Oan khiên đừng có buộc vào
    Nỗi lòng Thị Kính ai nào có hay?
    6.
    Mị Nương ở chốn Lầu Tây
    Bao giờ mới được giãi bày tương tư
    Con thuyền chở chàng Trương Chi
    Mang  theo câu hát bay về hư không?
    7.
    Em là Công Chúa hay không
    Có nghe chăng tiếng tơ lòng đàn tôi?
    Chàng Thạch Sanh của muôn đời
    Tiếng đàn có đến được người tri âm?

    Sài Gòn, Thu – Đông, 2009
    Đỗ Ngọc Thạch



    Đỗ Ngọc Thạch   (05/02/2009)
    Tác giả Đỗ Ngọc Thạch sinh ngày 19-5-1948. Quê quán: Yển Khê - Bà Triệu- Thanh Ba- Phú Thọ. Cựu sinh viên Khoa Toán trường Đại học Tổng hợp, Hà Nội. Cựu sinh viên Khoa Ngữ Văn trường Đại học Tổng hợp Hà Nội.












    Đỗ Ngọc Thạch (05/02/2009) 


     Tác giả Đỗ Ngọc Thạch sinh ngày 19-5-1948. Quê quán: Yển Khê - Bà Triệu- Thanh Ba- Phú Thọ.
    Cựu sinh viên Khoa Toán trường Đại học Tổng hợp, Hà Nội.
    Cựu sinh viên Khoa Ngữ Văn trường Đại học Tổng hợp Hà Nội.
    Đã từng làm việc tại Trường DBĐH Dân tộc TƯ, Viện Văn học, Tp chí Nghiên cứu Nghệ Thuật (Bộ Văn hóa), Sở Văn hóa TT tỉnh Gialai - Kontum, VPĐD Báo Văn Nghệ(Hội Nhà văn Việt Nam), Báo Lao Động - Xã hội.
    Đã viết nhiều thể loại: Tiểu luận, Phê bình, thơ, truyện ngắn v.v...
    Sách đã in : -Tập truyện ngắn 26 truyện 'Quà tặng tuổi hai mươi' – Nhà xuất bản Công an Nhân dân (2005)


    RƯỢU CN

    Rượu cần chưa uống đã say
    Nhìn nhau thấy sóng dâng đầy mắt nhau

    Cần cong vít chụm mái đầu
    Ta như đứng giữa nhịp cầu chênh vênh

    Như là ở giữa thác ghềnh
    Vòng Soang ơi, cuốn bạn tình đi đâu?

    Như là đã hẹn từ lâu
    Rượu cần dan díu đời nhau mất rồi.




    LỤC BÁT ĐƯỜNG XA

    Bàn chân vừa bé vừa gày
    Mà đi biền biệt tháng ngày đường xa

    Xòe tay ra thành mái nhà
    Nắng khô, gió lạnh lùa qua ngón gày...



    LỤC BÁT Ở LÀNG
     
    Làng em ở sát bên sông
    Có đình Vọng Nguyệt... mênh mông trăng tròn
    Mặc cho nước chảy đá mòn
    Trên sông khói sóng vọng hồn người xưa...

    Làng em có lắm câu thơ
    Ngày xưa còn lại bây giờ vẫn nguyên
    Lắm truyền thuyết vẫn lưu truyền
    Say sưa mẹ kể những đêm trăng mờ...

    Ông già râu tóc bạc phơ
    Tay nâng chén rượu câu thơ chòng chành
    Người già mà nói 'Em - Anh'
    Vẫn say lòng trẻ, vẫn thành tiếng thơ

    Em sinh ra từ lời ru
    Nên em duyên dáng đẹp như trăng vàng...

    VỊNH HẠ LONG

    Màu xanh như lặng như trôi
    Trời soi mặt nước, nước soi bầu trời

    Trăm dạng kỳ dị nhỏ nhoi
    Đảo im lặng hay nói lời đáy sâu?

    Hồn tôi hóa cánh buồm nâu
    Trôi vào vô tận cái  màu xanh mơ...


    ĐẾN CAO NGUYÊN

    Một mình đi với Mùa Thu
    Đến Cao nguyên với mịt mù bụi bay

    Đường nào lá cũng rụng đầy
    Bới tìm chi thế gió gầy nắng hoang?

    Đứng trên đỉnh đèo Mang Yang
    Cổng Trời chẳng thấy, thấy bàn tay em

    Tay em đường chỉ rối ren
    Đường Tình sao cứ hướng lên trên trời!


     

    ĐƯỜNG CÙNG

    Em đừng có hẹn làm gì
    Đừng có báo trước điều chi nửa lời

    Hãy bất ngờ ập vào tôi
    Như là tướng cướp chợt rơi xuống đường

    Để tôi ở thế đường cùng
    Bị em chiếm đoạt trong vòng một giây !

    Đỗ Ngọc Thạch
      

    nguồn: lucbat.com






Thứ Năm, 18 tháng 7, 2013

chùm thơ về Hà Nội - Đỗ Ngọc Thạch



 


Chùm thơ về Hà Nội - Đỗ Ngọc Thạch


  1. Chùm thơ về Hà Nội của Đỗ Ngọc Thạch. Viết tiểu luận phê bình, sáng tác truyện ngắn, hôm nay, tôi lại gặp một Đỗ Ngọc ...
    bichkhe.org/home.php?cat_id=147&id=2015 - Bộ nhớ cache





              DIỄN ĐÀN VĂN NGHỆ
    CHÙM THƠ VỀ HÀ NỘI CỦA ĐỖ NGỌC THẠCH
                                                         Chùm thơ về Hà Nội của Đỗ Ngọc Thạch

    Viết tiểu luận phê bình, sáng tác truyện ngắn, hôm nay, tôi lại gặp một Đỗ Ngọc Thạch thơ. Thơ anh chứa triết lý bề sâu, đậm chất nhân sinh nhưng vẫn dồi dào cảm xúc "giữa Sài Gòn ồn ào cuồng nhiệt/ vài bức tranh Phái Phố nhỏ nhoi/ cũng đủ để những người tha hương ôm nhau thân thiết/ khi cùng nhận ra nhau: Người Hà Nội đây rồi!". Bichkhe.org xin giới thiệu 1 chùm thơ về Hà Nội của Đỗ Ngọc Thạch cùng bạn đọc trong và ngoài nước (TS Mai Bá Ấn).


    TRƯỚC VĂN BIA
                        
                  Trăm năm bia đá thì mòn
                  Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ
                                                              (ca dao)
    Nhà tôi ở gần khu Văn Miếu 
    Tôi ngắm Văn bia không biết bao lần
    Ấp ủ trong lòng khát vọng âm thầm
    Mộng khoa bảng cháy rực thời trai trẻ
    Mơ thành ông Trạng vinh quy bái tổ
    Áo mũ xênh xang tán lọng rợp đường
    Xướng họa thơ ngâm vang suốt đêm trường!...
    Nhìn văn bia như nhìn vào ngày hội!

    Rồi tôi xuống làng quê sống trong đồng nội
    Nghe chuyện dân  gian bên bếp lửa hồng
    Chuyện ông Tam Tỉnh quê ở ven sông (*)
    Triều đình không phong, dân làng phong Trạng Ngọt
    Còn ông trạng được phong chỉ là "trạng mặt"
    Mạo trạng nguyên thì mũ áo xênh xang
    Bao ông trạng của dân vẫn ẩn dật trong làng!...

    Trở lại  Văn Miếu, lòng tôi bàng hoàng
    Nhìn văn bia thấy như đang bốc cháy
    Lửa vẫn cháy mà bao ông Tiến sĩ giấy
    Vẫn xênh xang áo mũ chật đường quan!

    Tôi bước đi dưới lá đổ ngập vàng
    Bỗng nghe tiếng người bán rắn ngồi hát:
    "Nói xạo đấy, Trời làm gì có mắt!
    Ai mua mật rắn thì còn!
    Trăm năm bia đá thì mòn
    Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ
    Ai mua mật rắn thì mua!..."
    ---
     (*)  Xin xem tích truyện "Trạng Me đè Trạng Ngọt”


    Ở  SÀI  GÒN  XEM  TRANH  BÙI  XUÂN  PHÁI


    Xa Hà Nội hàng ngàn cây số
    Mà như đứng giữa năm cửa ô
    Giữa góc phố, con đường bóng đổ
    Những mái nhà ngói nhỏ lô xô

    màu sắc không còn là màu sắc
    với thời gian màu sắc mãi còn không?
    gam màu hư ảo hồn thanh khiết
    ánh sáng dọi vào hiện cầu vồng

    anh không vẽ lâu đài cao rộng
    những  tiểu thư lộng lẫy yêu kiều
    phố thì nhỏ, con đường thầm lặng
    và ai kia lam lũ bóng xiêu...

    như đá tảng thu vào trong hạt ngọc
    ba sáu phố phường anh thu vào bàn tay
    anh cũng đi như nghệ thuật anh hóa thạch
    để năm cửa ô người Hà Nội ngất ngây...

    giữa Sài Gòn ồn ào cuồng nhiệt
    vài bức tranh Phái Phố nhỏ nhoi
    cũng đủ để những người tha hương ôm nhau thân thiết
    khi cùng nhận ra nhau: Người Hà Nội đây rồi!

    NGƯỜI HÀ NỘI

    Tìm Người Hà Nội ở Hà Nội rất khó
    Vào Thư viện Quốc Gia tìm sách Danh Nhân
    Chỉ gặp người xưa được phong Thánh, phong Thần
    Đi ra các cửa ô, vào sâu ngõ nhỏ
    Sẽ có nhiều Người Hà Nội chính tông ở đó…

    Một ông già Ngũ đại đồng đường đều là Người Hà Nội
    Trút tiếng thở dài rồi nói như gió thổi:
    “Người Hà Nội bây giờ toàn con cháu Vua Lê
    Và vô vàn “Kiêu binh” xứ Nghệ!...”
    Mắt ông già rưng rưng ngấn lệ:
    “Thăng Long ở trong tay các người
    Muốn làm sao thì làm, miễn sao phải đạo!”
    Chữ “Đạo” có nghĩa gì, tôi nghĩ mãi chưa ra!...







    HÀ NỘI, EM VÀ TÔI

    Hà Nội và Em và Tôi
    Như hình với bóng, suốt đời bên nhau
    Nhờ Em tôi biết qua cầu
    Đánh rơi chiếc áo nhịp cầu chênh vênh

    Nhờ Em tôi biết cổng Thành
    Từ trăm năm trước chỉ dành cho Em
    Cửa Nam, cửa Bắc đi tìm
    Cửa Đông Em đứng tôi tìm làm sao

    Năm cửa Ô - năm cánh sao
    Ai mà biết được sao nào là Em?
    Hồ Gươm phẳng lặng dịu êm
    Phố phường cuộn sóng tôi quên lối về

    Lối nào rộn rã tiếng ve  
    Có tập vở giấu Mùa Hè bên trong
    Lối nào hương cốm lòng vòng
    Có mùa sen nở trong vòng tay Em

    Lối nào người chật như nêm
    Tôi như nằm gọn tay mềm của Em
    Thôi mà đừng hát nữa Em
    Lời ca trói chặt trái tim tôi rồi!...

    Hà Nội và Em và Tôi
    Nhờ Em tôi biết có người Tràng An
    Bút nghiên đó, đã sẵn sàng
    Viết lên trời để tặng Nàng chữ YÊU!


    CẦU LONG BIÊN
               (Tặng Người thợ cầu)

    Tôi - người thợ cầu Long Biên
    Quanh năm ngày tháng đứng trên sông Hồng
    Ngó lên trời - trời mênh mông
    Ngó đôi bờ - ánh sắc hồng phù sa…

    Em là lữ khách đi qua
    Cớ sao ánh mắt như là sương mai
    Cầu Long Biên thật là dài
    Mà sao tôi thấy em hai, ba lần

    Lúc em xa, lúc rất gần
    Để tôi cứ ngỡ người thân đến tìm
    Việc tôi làm có gì xem
    Cạo đi gỉ sắt, sơn lên sắc màu

    Như người yêu đợi chờ nhau
    Tôi sơn màu tím là màu thủy chung
    Môi em đỏ má em hồng
    Tôi sơn màu nắng vừa lòng em không?

    Dù cho mưa nắng, bão giông
    Cầu tôi vẫn đẹp như hồng má em!
    Bao giờ em chịu làm quen
    Tôi mời em đứng hát trên nhịp cầu
    Hát bài “Cởi áo trao nhau
    Về nhà dối mẹ qua cầu gió bay!”


    NHỚ HÀ NỘI XƯA

    Người ta đi tới Ngày Mai
    Còn tôi sao cứ nhớ hoài Ngày Xưa…
    Nhớ Văn Miếu tiếng bình thơ
    Như chuông ngân mãi bây giờ chưa tan

    Nhớ phố phường lắm chữ HÀNG
    Hàng nào thức đó, chẳng màng đâu đâu
    Cô Hàng Nón mắt bồ câu
    Cô Hàng Bạc có mái đầu cài trâm
    Cô Hàng Đào mắt lá dăm
    Cô Hàng Trống đánh cả năm canh liền
    Tây Hồ gái đẹp như Tiên
    Em đi bán chiếu để tiền ai tiêu?
    Mùa Thu tôi nhớ thật nhiều
    Tay em hương cốm đi theo, theo hoài
    Chim sâm cầm bay đi rồi
    Để tôi ngơ ngẩn nói lời gió mây
    Leng keng tàu điện đâu đây
    Để tôi đi hết ga này bến kia
    Để tôi đi ngược mãi về
    Cái ngày Quan Trạng vinh quy về làng
    Để tôi tìm thấy cô nàng
    Đứng sau rèm cửa chờ chàng rước đi!...

    Năm qua đi, tháng qua đi
    Tôi thành thiên cổ, em thì nhận ra?
    TP.HCM, tháng 4-2009

    Đỗ Ngọc Thạch

    Những cành lộc vừng nghiêng mình soi bóng bên Hồ Gươm làm nao lòng bao du khách trong và ngoài nước.

    Các bài khác:
    ·HAI TRUYỆN NGẮN VỀ HÀ NỘI - Đỗ Ngọc Thạch 


    nguồn: bichkhe.org