Thứ Ba, 3 tháng 9, 2013

Con tàu say - Arthur Rimbaud


Thứ ba, ngày 03 tháng chín năm 2013

Con tàu say - A. Rimbaud



.
Nhà thơ Arthur Rimbaud năm 1872.


Strohblume mit honigbiene.jpg


Con Tàu Say - Arthur Rimbaud


Tôi bước xuống những dòng sông bình lặng
Không còn những người kéo thuyền hướng dẫn
Bọn da đỏ đã dùng họ làm bia
Khi đã đóng họ vào cột tô màu

Tôi vô tư với mọi đoàn thuỷ thủ
Vác gạo xứ Flandre hoặc bông nước Anh
Hết đám kéo thuyền, hết cơn huyên náo
Những dòng sông cứ để tôi mặc tình

Trong tiếng thuỷ triều bập bềnh giận dữ
Mùa đông nào, điếc hơn óc trẻ nhỏ
Tôi chạy miết! Những bán đảo bứt đi
Trong hỗn độn với niềm vui tràn bờ

Tôi thức giấc có giông tố chúc lành
Tôi nhảy múa nhẹ tênh trên sóng nước
Như bước lang thang muôn thuở tròng trành
Mắt đèn lồng mười đêm liền chẳng tiếc

Ngọt hơn táo ngập răng trẻ nhỏ
Làn nước xanh tràn ngập cả vỏ tàu
Rửa sạch trơn vết rượu và nôn mửa
Nào bánh lái, nào neo móc vất bừa

Tôi đã tắm trong bài thơ biển cả
Trắng màu sữa và lấp lánh thiên thể
Đang ngấu nghiến màu trời xanh, và nơi
Đường mớn nước đôi lúc một xác người

Nơi bất chợt nhuốm xanh, những mê cuồng
Và nhịp chậm dưới ánh sáng đỏ lựng
Mạnh hơn rượu, bát ngát hơn cung đàn
Sục sôi màu đỏ tình yêu cay đắng

Bầu trời vỡ vụn và những cầu vồng
Sóng dồi và hải lưu: tôi biết tới
Chiều, rồi bình minh trắng xoá mênh mông
Và đã thấy điều tưởng đâu đã thấy

Mặt trời thấp trong kinh hoàng thần bí
Ánh lên những tia máu tím ngát, và
Những làn sóng run rẩy cuốn đi xa
Trông chẳng khác diễn viên kịch cổ đại

Tôi đã mơ đêm xanh tuyết sáng choang
Chầm chậm nụ hôn dâng lên mắt biển
Sự lan truyền những dòng nhựa lạ thường
Và rực vàng, xanh, lân tinh ca hát

Tôi mãi dõi theo những đợt sóng lừng
Trên đá ngầm như đàn bò điên loạn
Không biết các vùng Marie lấp lánh
Có thể đẩy mõm đất tới đại dương

Đụng phải những vùng Floride khủng khiếp
Lẫn với hoa là mắt báo da người
Và lẫn với những đàn thú màu lục
Lớp lớp cầu vồng sát dưới chân trời

Chợt náo động những đầm lầy mênh mông
Trong đám bấc rã mục xác Léviathan
Nước xối xả giữa những nơi lặng gió
Và xa xa phía vực sâu thác đổ

Sông băng, mặt trời bạc, sóng xà cừ
Bầu trời than hồng, vũng cạn gớm ghiếc
Nơi rắn khổng lồ làm mồi cho rệp
Cây cối gãy đổ, mùi hắc mù trời

Muốn chỉ đàn em nhỏ loài cá tráp
Trong làn sóng xanh, cá vàng, cá hát
Rời vũng tàu, bọt hoa ru bước tôi
Và từng chập gió chắp cánh tôi bay

Bước lãng du đôi khi phải mệt lả
Trôi tròng trành trong tiếng khóc biển cả
Dâng lên tôi những bông hoa âm u
Tôi ở lại, như một người nữ đang quỳ

Như hòn đảo đu đưa lời tranh cãi
Và phân loài chim lắm chuyện mắt vàng
Và tôi lướt đi, mắt mơ hồ thấy
Người chết đuối bước lùi xuống, ngủ yên

Tôi, con tàu dưới lớp tảo chằng chịt
Bị bão ném vào không trung lặng ngắt
Và các tàu buồm và tàu tuần tra
Chẳng buồn vớt bộ khung say xỉn nước

Trên mù tím nhả khói lướt băng băng
Tôi xuyên thủng bức tường bầu trời đỏ
Mang mũi dãi trời, địa y vầng dương
Mứt kẹo ngon cho các nhà thơ lớn

Tôi chạy, tia điện lỗ chỗ người tôi
Tấm ván điên đàn ngư mã hộ tống
Những tháng bảy quất gậy cho đổ sụp
Bầu trời hải ngoại mớ phễu sục sôi

Tôi run rẩy, cách năm mươi hải lý
Ngựa biển động đực, những cơn xoáy dày
Những bất động xanh tháo cuộn dài dài
Tiếc Châu Âu với lan can cũ kỹ

Tôi đã thấy những quần đảo sao trời
Và những đảo, với bầu trời điên loạn
- Triệu cánh chim vàng, sức mạnh tương lai
Vẫn lưu đày trong đêm dài vô tận

Tôi đã khóc nhiều! Bình minh chán ngán
Chị Hằng khốc liệt, vầng dương đắng cay
Tình yêu làm tôi đờ đẫn ngất ngây
Xương cốt vỡ vụn, thà vùi trong biển

Một làn nước Châu Âu tôi khát vọng
Đó là vũng nước đen ngòm, lạnh cóng
Buổi chiều ngát hương một chú bé buồn
Thả con tàu như cánh bướm tháng năm

Mệt rồi, sóng biển, thôi ta không thể
Cứ bám theo tàu chở bông ngược xuôi
Đi qua niềm kiêu hãnh những lá cờ
Lội dưới những con mắt tàu khủng khiếp

Huỳnh Phan Anh dịch

Nguồn: Thi viện



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét