Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

Siêu Mẫu Chân Dài - Đỗ Ngọc Thạch


Đỗ Ngọc Thạch trên nhavantphcm.com
Trích: Siêu mẫu chân dài


ĐỖ NGỌC THẠCH - NHÀ VĂN - Thư viện
NHÀ VĂN ĐỖ NGỌC THẠCH
Nhà văn Đỗ Ngọc Thạch sinh ngày 19 tháng 5 năm 1948, quê quán ở  Phú Thọ. Ông đã tham gia quân đội từ 1966 đến 1970. Tốt nghiệp Khoa Ngữ văn Trường đại học Tổng hợp Hà Nội năm 1976. Làm công tác giảng dạy, nghiên cứu văn học, biên tập viên báo chí tại các cơ quan: Trường Dự bị đại học Dân tộc Trung ương, Viện Nghiên cứu văn học, Tạp chí Nghiên cứu Nghệ thuật, Sở Văn hoá - thông tin tỉnh Gia Lai - Kon Tum (cũ), Báo Lao Động & Xã Hội,...
Hiện ông sống và làm việc tại Thành phố Hồ Chí Minh.
Tác phẩm đã xuất bản:
- Người tạc tượng nhà mồ (tập truyện ngắn, in chung - NXB Văn hóa - Dân tộc, 1986)
- Quà tặng tuổi hai mươi (tập truyện ngắn, NXB Công an Nhân dân, 1994 và 2005).
Quan niệm văn học:
- "Văn học là nhân học".
TÁC PHẨM TRÊN NVTPHCM:

ẢNH TƯ LIỆU CỦA ĐỖ NGỌC THẠCH:
Sài Gòn, 1994
 Hà Nội, 1996
nguồn: nhavantphcm.com

Truyện Ngắn

Đỗ Ngọc Thạch - Siêu mẫu chân dài
31.12.2011-10:50


@ Thư viện Đỗ Ngọc Thạch
Siêu mẫu chân dài
TRUYỆN NGẮN CỦA ĐỖ NGỌC THẠCH
NVTPHCM- 1. Những trận thi đấu bóng chuyền bây giờ thường được tổ chức trong những Nhà thi đấu rất hiện đại, rất đẹp, sân bóng láng coóng  và sạch bong! Nhưng khi trận đấu diễn ra thì mồ hôi các cầu thủ chảy xuống sàn không khác gì trời mưa! Vì thế, khi hai đội tạm nghỉ để “hội ý”, các huấn luyện viênkịp thời đưa ra những chỉ đạo chiến thuật thì có hai đội lau sàn nhào ra sân làm việc. 
Việc lau sân bóng chuyền ở nhà thi đấu thường do các nhân viên nam đảm trách. Nhưng cô gái Vũ Thị Cao Kều cao tới 1,74 mét và có thân hình không khác gì con trai nên cũng được nhận vào đội lau chùi sàn thi đấu. Tại sao cô gái này lại có thân hình cao lớn như thế và lại phải vào làm việc ở nhà thi đấu bóng chuyền? Chuyện kể thì dài nhưng có thể vắn tắt như sau: mẹ cô vốn là một cầu thủ bóng chuyền, không xuất sắc lắm mà lại bị tai nạn ngã gãy tay nên sớm bị loại khỏi đội bóng và đương nhiên là thất nghiệp, cạy cục mãi mới xin được việc làm tạp dịch ở nhà thi đấu bóng chuyền, với một điều kiện khá nghiệt: làm bồ nhí của ông quản lý nhà thi đấu.
Năm tháng trôi đi, Cao Kều ra đời trong gian gác xép của nhà thi đấu với người mẹ nghèo khổ. Khi Cao Kều 3 tuổi thì bố đẻ tức ông quản lý nhà thi đấu chuyển đi nơi khác không để lại cho hai mẹ con một đồng chinh cắc bạc. May mà người quản lý mới nhà thi đấu thương tình vẫn cho mẹ Cao Kều làm việc và vẫn cho ở trong gian gác xép. Thời gian lại dắt nhau đi vùn vụt, Cao Kều 12 tuổi thì mẹ cô bị bệnh nặng, không hiểu bệnh gì mà ăn uống không được, thỉnh thoảng lại ho rũ rượi, cơ thể ngày càng suy kiệt. Thương mẹ, Cao Kều làm thay phần việc của mẹ ở nhà thi đấu và khi mẹ cô nằm liệt giường thì cô chính thức trở thành nhân viên tạp dịch của nhà thi đấu với đồng lương chỉ đủ cho hai mẹ con rau cháo qua ngày.
2. Tuy mới 12 tuổi nhưng cô bé đã cao hơn 1,60 mét và chỉ một năm sau lớn vọt lên tới 1,70 mét, chính vì thế mà cô mới có tên là Cao Kều! Và đến lúc này mới làm giấy khai sinh, mẹ cô không biết lấy tên gì ngoài hai chữ Cao Kều! Đến năm Cao Kều 15 tuổi thì lại có sự đột biến lớn về cơ thể: Cao Kều cao tới 1,74 mét và thân hình như có sự “lột xác” kỳ lạ: thoạt nhìn cô, ai cũng ngỡ ngàng, sửng sốt như đứng trước một Hoa hậu Thế giới! Mẹ cô là người đầu tiên nhận ra sự thay đổi về nhan sắc và hình thể của cô và cũng ngay lập tức linh cảm thấy tai họa đang rình rập! “Tam thập lục kế, tẩu vi thượng sách”, bà mẹ cũng đã nghĩ đến việc cùng con “chạy trốn” khỏi sự rình rập của tai họa kia nhưng bà lại nghĩ: biết chạy đi đâu bây giờ, và nữa cái tai họa đang rình rập ấy nó như thế nào, lúc nào thì nó mới giáng xuống, hay chỉ là cảm giác mơ hồ? Song, chính trong lúc người mẹ đang lưỡng lự tiến thoái lưỡng nan thì tai họa ập đến. Vào một đêm mưa gió bão bùng, cánh cửa căn gác xép của hai mẹ con bị ai đó mở ra và một bóng đen lẻn vào. Lúc đó, người mẹ chưa ngủ và kịp nhận ra bóng đen lẻn vào đó chính là  người quản lý nhà thi đấu. Người này thấy bà mẹ còn thức thì nói nhỏ: “Bà giúp tôi “yêu” con bà thì tôi cho tiếp tục ở đây, nếu không sẽ bị đuổi ra đường!” Người mẹ dù nghèo khổ nhưng không thể “bán rẻ” con mình như vậy, bà quỳ mọp xuống sàn van lạy: “Tôi van xin ông, tôi lạy ông trăm lạy, ngàn lạy, xin ông tha cho nó, nó còn trẻ con! Nếu ông cần giải quyết sinh lý thì tôi xin hầu ông!”. Người quản lý phì cười, nói nhỏ nhưng như tiếng ma quỷ: “Cái thân tàn bệnh hoạn của bà thì có các vàng tôi cũng không thèm! Bà đi ra ngoài cửa ngồi canh, lẹ lên!”. Người mẹ uất quá, vùng dậy như là định la hét lên thì bị đánh một cú rất mạnh vào huyệt Bách hội, lăn ra bất tỉnh. Người quản lý Nhà thi đấu (vốn là một vận đông viên võ thuật) lập tức nhào tới cô con gái. Cô con gái bừng tỉnh và vùng vẫy chống cự theo phản xạ tự nhiên, nhưng dường như khó thoát khỏi sự cưỡng bức mạnh mẽ, quyết liệt của người quản lý Nhà thi đấu. Đúng lúc cô bé đã xuôi tay chịu trận thì một bóng đen khác lẻn vào, cầm một cây gậy sắt đập mạnh xuống đầu người quản lý...
3. Sự cố “đêm bão bùng” gây ra hai cái chết: người mẹ của cô bé Cao Kều và người quản lý Nhà thi đấu. Thông tin công bố chính thức là: người mẹ của cô bé Cao Kều chết do bệnh ung thư phổi ở giai đoạn cuối, còn người quản lý Nhà thi đấu thì chết do cao huyết áp, tiền sử đã có hai lần phải đưa đi bệnh viện cấp cứu cũng vào những đêm mưa gió lúc nửa đêm về sáng!
 Thời gian như lá rụng lấp đầy, phủ kín mọi sự kiện của cõi trần. Chẳng ai còn nhớ hai cái chết đột ngột của người mẹ bất hạnh của cô bé Cao Kều và người quản lý Nhà thi đấu, nhưng cô bé Cao Kều thì nhớ mãi cái giây phút hãi hùng ấy: lúc cô vừa mở mắt, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì cô nhìn thấy mẹ mình bị đánh trúng đỉnh đầu và điều đó khiến cô chống cự quyết liệt khi người quản lý nhà thi đấu nhoài người tới đè lên cô! Và hình ảnh thứ hai in khắc vào trí nhớ của cô là đúng lúc cô thấy mình như kiệt sức, chân tay bỗng mềm nhũn thì một khuôn mặt rất quen thuộc của một anh chàng trong đội lau chùi sàn thi đấu bóng chuyền xuất hiện đằng sau người quản lý và cầm một cây gậy đập mạnh xuống đầu người quản lý. Cô bé rất nhớ khuôn mặt ấy nhưng không hiểu tại sao cô không nhớ nổi tên anh ta, có lẽ do cô ít nói chuyện với những người cùng làm việc và những người này thì thay đổi liên tục, dường như chỉ có mẹ con cô là “cắm chốt” khá lâu ở cái nhà thi đấu này! Nhưng sau đám tang mẹ, cô như bị một bàn tay khổng lồ nào đó nhấc bổng khỏi cái nhà thi đấu mà cô đã sống trọn cả tuổi thơ và ném cô vào biển đời mênh mông...
4. Công ty thời trang Óng ả Tơ tằm từ ngày có cô gái Vũ Thị Kiều Nữ làm người mẫu chính thức thì phất lên như diều gặp gió. Bà chủ Giám đốc Công ty Óng ả Tơ tằm chính là người đã đưa cô bé Vũ Thị Cao Kều về làm người mẫu của Công ty. Bà chính là em gái của mẹ cô bé Cao Kều và bản thân bà hồi nhỏ cũng được người nhà gọi bằng cái tên Cao Kều. Bà và người chị là con gái một nhà nông thứ thiệt, quê ở vùng chiêm trũng tỉnh Hà Nam. Có lẽ do phải lội bùn từ bé trong những cánh đồng nước lên cao tới rốn nên phần lớn những gái quê ở đây  được Tạo hóa ban cho cặp chân dài như chân con cò lặn lội đồng xa! Hai chị em cô bé Cao Kều đều cao tới 1,75 mét và khi tới tuổi “thập tam” thì thân hình phát triển thật hoàn hảo. Người em (tức Bà chủ sau này) có phần lúng liếng, số đo ba vòng bốc lửa và quyến rũ (89-59-89), được một người họ hàng xa dẫn lên thành phố thi tuyển người mẫu thời trang và đậu “Thủ khoa” ngay tức thì! Còn người chị (tức người mẹ xấu số của cô bé Vũ Thị Cao Kều), thiên về ăn no vác nặng và thể lực có phần vượt trội, được người họ hàng xa này dẫn đến đầu quân ở một đội bóng chuyền, cũng trúng tuyển ngay! Khi đi dự đám tang người chị xấu số, bà chủ Công ty Thời trang đã ngay lập tức nhận thấy cô bé Vũ Thị Cao Kều chính là Ngôi sao, là Siêu mẫu của “Thế giới chân dài” trong một ngày không xa và bà liền nhận nuôi cô bé cháu sẽ “hái ra tiền” này! Bà chủ Công ty Thời trang Óng ả Tơ tằm đã hoàn toàn chính xác khi chỉ sau một tháng “làm quen” với nghề người mẫu, cô bé Cao Kều ngộc nghệch chuyên làm tạp vụ ở nhà thi đấu bóng chuyền đã như là “lột xác” trở thành một người mẫu không thua kém bất cứ siêu người mẫu đẳng cấp quốc tế nào với chiều cao 1,78 mét và số đo ba vòng huyền ảo quyến rũ: 90-60-90.
5. Bà chủ Công ty Thời trang Óng ả Tơ tằm quả là người tài sắc vẹn toàn: Công ty Thời trang của bà đã vượt ra khỏi biên giới quốc gia và đã có thể “nói chuyện tay đôi” với các siêu cường Thời trang trên thế giới; về nhan sắc, tuy bà chủ đã gần kề bốn chục, nhưng khi tiếp xúc với bà, không ai có thể đoán chính xác tuổi bà và hầu như không có một đại gia nào là không bị bà hút hồn!...
Với phần lớn các cô gái người mẫu chân dài, sau khi đã đạt được một thứ hạng nào đó có giá trong “Làng Thời trang” thì kiếm một ông chồng Đại gia đặng tận hưởng cuộc sống gia đình… Song, bà chủ Công ty Thời trang Óng ả Tơ tằm lại không thích như vậy, mà bà muốn hai cụm từ “Đại gia” và “Siêu người mẫu chân dài” phải nhập làm một trong con người bà, tức bà sẽ vừa là Đại gia, vừa là siêu người mẫu chân dài! Và phải thừa nhận rằng, cho đến lúc này, bà đã làm được điều đó! Còn chuyện tình cảm, tức Tình yêu rồi chồng con, bà chủ Công ty Óng ả quan niệm rất thoáng: thấy thích ai thì “quan hệ”, hết thích thì chia tay! Không hiểu vì lý do gì, bà chưa hề thấy thực sự yêu ai, khi thấy người ta yêu nhau đắm đuối, mê say và có thể chết vì nhau thì bà không hiểu nổi tại sao lại như thế? Nhiều người nói bà bị “chai sạn” trong quan hệ nam nữ nên lãnh cảm với chữ Tình yêu, bà thấy cũng đúng phần nào.
Từ khi có cô cháu tức Vũ Thị Cao Kều mà bà chủ đã đổi tên cho thành Vũ Thị Kiều Nữ, về Công ty, hai dì cháu không dời nhau nửa bước…Vào những lúc yên tĩnh chỉ có hai dì cháu, bà chủ mê mải ngắm nhìn thân thể nõn nà, nở nang với những dường cong huyền ảo của cô cháu, bà cứ thấy trong người từ từ dâng lên một cảm giác kỳ lạ, khó tả. Và cho đến lúc cái cảm giác kỳ lạ, khó tả ấy xuất hiện thường xuyên, liên tục thì bà mới biết rằng bà đã có tình yêu đồng tính với cô cháu gái! Khi cái cảm giác kỳ lạ ấy dâng trào mạnh như sóng thần thì bà chủ không chỉ nhìn ngắm nữa mà ôm ghì lấy Kiều Nữ rồi hôn lên khắp người cô gái một cách cuồng nhiệt. Lúc đầu, mỗi lần bà chủ vừa ôm lấy Kiều Nữ,  trong đầu cô vụt hiện lên hình ảnh bị người quản lý nhà thi đấu đè lên người định cưỡng bức, lập tức cô ngất xỉu, nhưng khi thấy cô ngất xỉu, bà chủ lại tiếp tục hôn hít, nắn bóp khắp người cô khiến cô từ từ hồi tỉnh và có cảm giác thích thú! Vài lần sau đó thì cô bé Kiều Nữ có cảm giác thích thú thực sự và cô để mặc bà dì muốn làm gì thì làm…
6. Lúc đầu, người ta còn xì xào bàn tán, “nói nhỏ với nhau” về cái chuyện “Đồng tính luyến ái” của hai dì, cháu cô bé Kiều Nữ. Nhưng chỉ một thời gian ngắn sau thì không còn là chuyện bí mật nữa.
 Trước sự kiện này, phái nữ thì nói: “Thân hình cô bé Kiều Nữ đẹp đến từng milimet thì bà dì mê đắm là phải thôi! Thi thoảng, sau mỗi lần trình diễn thời trang, tôi lại nhào tới xin chữ ký và cố nắm lấy bàn tay, rồi cánh tay cô ta mà cũng thấy đê mê cả mấy ngày!”
 Phái nam, nhất là mấy đại gia đã đưa cô bé vào “tầm ngắm” thì suýt xoa: “Thật là phí của giời! Đẹp mê hồn như thế, quyến rũ không thể cưỡng nổi như thế mà lại rơi vào tay bà dì độc thân! Chẳng lẽ toàn những anh tài tuấn kiệt như chúng ta, điều khiển được cả Thần tài mà lại đành ngồi bó tay thúc thủ, giương mắt ếch ra mà nhìn thế sao?”. Một đại gia khác nổi tiếng “sát gái” hùng hồn tiếp lời: “Phải hành động ngay, hành động như Đội đặc nhiệm phản ứng nhanh! Các huynh gom hết “vũ khí, đạn dược” vào đây, chỉ sau ba ngày sẽ có kết quả!”. Một đại gia khác nổi tiếng gian hùng như Tào Tháo, cười phá lên một hồi rồi nói: “Thế mà cũng mang danh “sát gái”! Để đó cho tôi, chỉ một ngày là có kết quả!”…Và quả nhiên, vị đại gia gian hùng như Tào Tháo đã thực hiện được mưu gian: sau một ngày bám đuôi, đã dụ được bà dì vào một khách sạn 5 sao và sau khi cho bà Dì nhấp một ngụm rượu thuốc mê đã “làm việc hội đồng” khiến cho bà dì bần thần cả người một tuần liền, và sau đó thì quên béng đi chuyện Đồng tính mà cặp kè cùng một lúc đến ba “phi công trẻ”!
Ở đời, có những sự kiện, sự việc xảy ra bất ngờ và trùng hợp một cách ngẫu nhiên với ý muốn (thường là mong manh, ít có cơ sở thành hiện thực) của ai đó và thường là khó tin, khó có thể xảy ra. Song, thực ra “Ngẫu nhiên” nó cũng có quy luật riêng của nó và trong Toán học (chuyên ngành Xác suất) người ta đã xây dựng hẳn lý thuyết  “Quy luật của Ngẫu nhiên”. Sự việc tiếp theo đây thuộc “Quy luật của Ngẫu nhiên”.
Đúng vào cái ngày bà dì của Kiều Nữ sa bẫy của Đại gia gian hùng thì cái anh chàng cùng trong đội lau chùi sàn bóng với Kiều Nữ năm xưa, giờ đã là cầu thủ chủ chốt của một đội bóng chuyền, đã đến tìm Kiều Nữ để mời cô xem đội của anh ta  đánh trận chung kết của một giải bóng chuyền Quốc tế. Khi gặp lại “đồng nghiệp” cũ lại được xem một trận đấu bóng chuyền tuyệt vời, những kỷ niệm tuổi thơ tuy gian khổ nhưng tuyệt đẹp của Kiều Nữ ào ạt bay về, khiến cô như quên đi mình đang là siêu người mẫu  Thời trang chân dài!
 Sau buổi thi đấu, trong khi phần lớn đội bóng kéo nhau đi ăn mừng chiến thắng thì anh chàng “đồng nghiệp” cũ của Kiều Nữ và hai cầu thủ thân thiết của anh ta, ở lại Nhà thi đấu, cùng với Kiều Nữ là bốn người , chia làm hai đội, đấu đến cả chục hiệp mà không phân thắng bại! Ba cầu thủ bóng chuyền cấp kiện tướng kia cùng kinh ngạc tột độ khi thấy Kiều Nữ càng chơi càng xuất sắc và mọi động tác đỡ bóng, chuyền bóng và đập bóng của cô không khác gì một cầu thủ bóng chuyền nhà nghề!
7. Sau khi đưa bà Dì của Kiều Nữ vào bẫy, mấy đại gia kia không thể nào tìm thấy Kiều Nữ vì họ không bao giờ lại có thể nghĩ rằng Kiều Nữ đã đầu quân vào một đội bóng chuyền danh tiếng và các cô gái ở đây cũng là chủ sở hữu của những cặp chân dài miên man!
Sài Gòn, 2008-2009
TRUYỆN NGẮN CỦA ĐỖ NGỌC THẠCH
Nguồn: nhavantphcm.com

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét